2025 - Chỉ cần vậy thôi, là đủ
Tuần đầu tiên của năm 2025, hai vợ chồng lê la các quán cafe ở Đà Lạt, dự đám cưới hai người bạn, và nghỉ ngơi trong một homestay rất xinh tên Chạm với nhiều quyển sách hay. Một khởi đầu an yên. Một khoảng lặng cần thiết sau một năm 2024 quá nhiều burnt out.
Quay lại Vancouver, công việc của mình có nhiều xáo trộn. Đổi manager, đổi team, và lần đầu tiên quản lý một em thực tập sinh (cũng là lần đầu tiên trong đời em đi thực tập). Ở team mới, mình nhận những dự án rất hay nhưng cũng mơ hồ hơn trước. Từ thiết kế điểm tuyển dụng, đến việc đặt những viên gạch đầu tiên cho hệ thống lương mới của phòng ban tuyển dụng. Cũng đúng thời điểm ấy, mình biết mình đang mang thai em bé đầu lòng.
Quản lý thực tập sinh lần đầu đi làm thì như thế nào nhỉ? Là rất nhiều pairing để chỉ em về technical skill - từ SQL, hiểu đúng các bảng dữ liệu, thiết kế dashboard … Là những lần góp ý để em làm việc và hòa nhập với team tốt hơn. Là chiếc email cc mình để cảnh cáo sau một lần em ham vui hơi quá đà ở buổi liên hoan cuối kỳ thực tập.
Mang thai trong lúc công việc nhiều biến động là học cách chậm lại. Nghỉ ngơi nhiều hơn. Ăn uống cẩn thận hơn. Thật ra từ tháng 8 năm ngoái, bọn mình đã từng có tin vui. Nhưng duyên chưa đủ, bác sĩ báo con không có tim thai ở lần khám tuần thứ sáu. Hai vợ chồng mình vô cùng suy sụp. Mình không biết phải đối diện với nỗi buồn ấy thế nào, cho đến khi gọi điện báo ba mẹ rồi oà lên khóc. Đợt ấy mình đang chạy dự án rất căng thẳng, mình sợ sự dấn thân của mình đã ảnh hưởng đến em bé. Bác sĩ bảo không phải đâu, và việc này khá phổ biến - có đến khoảng 20% phụ nữ mang thai tầm tuổi mình sảy thai vào chu kỳ đầu trong lần đầu mang thai. Dẫu biết vậy, khi may mắn đón nhận tin vui một lần nữa, mình đã cẩn thận hơn rất nhiều. Nghiêm túc hơn với ranh giới giữa công việc và sức khoẻ của hai mẹ con.
Một tối giữa tháng 5, vợ chồng mình hay tin người bạn cùng lớp thạc sĩ chỉ còn vài ngày sống… Anh bạn rất giỏi - là Tiến sĩ Vật lý Lượng tử, học thêm Thạc sĩ Data Science trong thời gian nghiên cứu sau Tiến sĩ. Chồng mình xem anh như một người anh lớn, ngày mới đi học cùng nhau hay lên văn phòng anh ngồi ăn trưa chuyện trò. Vợ chồng mình đến viếng anh im lặng nắm chặt tay nhau, nước mắt chảy dài. Thương anh. Thương vợ anh. Thương hai đứa trẻ thơ.
Tháng 6 là tháng sinh nhật mình. Tranh thủ còn bay được, bọn mình lại về Việt Nam nghỉ dưỡng. Hai tuần chỉ ăn ngon, ngủ kỹ, đi bơi và tập yoga. Anh xã tặng một chiếc thiệp chúc mừng sinh nhật dưới định dạng Python app chạy trên terminal, tự vibe code, đã thế còn chêm thêm mấy câu nói vô tri nhạt nhẽo. Tui cười phát ngất, đúng chồng mình rồi! Những năm gần đây, bọn mình không còn tặng quà hiện vật cho nhau. Thay vào đó là quà trải nghiệm. Là cùng nhau đi, và cùng nhau nhớ.
Tháng 9, mình bắt đầu nghỉ maternity leave, nghỉ một tháng trước ngày dự sinh. Ngày đầu nghỉ làm, mình lập to-do list chuẩn bị đón em bé, nghĩ là làm từ từ. Ai dè hơn một tuần là xong hết. Những ngày sau đó, mình xem phim Hàn, viết blog, tập đàn piano, nấu nướng. Tưởng sẽ tận hưởng lắm, ai ngờ đến tuần thứ hai đã bắt đầu chán. Suốt ngày nịnh con ra sớm cho mẹ đỡ buồn.
Cuối tháng 9, em bé Xíu Mại đến trước ngày dự sinh 2 tuần (có lẽ vì em thương mẹ chán ở nhà chả có gì làm). Những ngày đầu, bố mẹ vụng về, thiếu ngủ, vô vàn cảm xúc chồng chéo, vô vàn những điều mới mẻ phải tự học thêm để hiểu em hơn. Tuần đầu mình còn bị trầm cảm, tự hỏi liệu mình có yêu con không? Dần dần, mẹ và em quen nhau hơn, mình bắt đầu thật sự biết cảm xúc thương con của người mẹ là gì. Là người mẹ, có nhiều lúc mình muốn gồng lên làm mọi thứ cho con. Gồng rồi lại mệt. Có những hôm thiếu ngủ, cái lưng cái chân đau nhức, chỉ ước được quay lại thời chưa có em bé…
Đúng lúc mình nghỉ làm cũng là đợt đánh giá hiệu suất và xét tăng lương. Đầu tháng 11 mình hẹn manager nói chuyện để biết kết quả đợt này. Mình đặt mục tiêu chỉ cần đánh giá đạt yêu cầu, không cần tăng lương (vì bật mí là có rất nhiều hôm mình chỉ làm từ 9h sáng đến 2h chiều thôi, sau đó mình đi ngủ vì quá mệt haha). Vậy mà bất ngờ, mình được đánh giá xuất sắc, công ty duyệt tăng lương để công nhận những đóng góp của mình.
Một năm với rất nhiều điều bất ngờ. Cả xấu lẫn tốt. Và cũng là một năm dạy mình nhiều điều.
Rằng thời gian cống hiến cho công việc KHÔNG tỉ lệ thuận với hiệu suất.
Rằng người mẹ KHÔNG phải ôm đồm hết tất cả thì mới thể hiện được tình cảm cho con.
Rằng cuộc đời KHÔNG cần lúc nào cũng phải cố gắng đạt được thật nhiều mới trở nên ý nghĩa, chỉ cần biết ưu tiên đúng điều và trân trọng những gì đang có.
Năm nay mình ít OT hơn hẳn, nhưng kết quả lại tốt hơn rất nhiều. Mình đặt ranh giới rõ ràng hơn, ưu tiên sức khỏe và cảm xúc của bản thân. Với những việc được giao, mình chọn sự tò mò và niềm vui làm kim chỉ nam. Chính điều đó mang lại cho mình nhiều ý tưởng táo bạo, và động lực theo đuổi chúng đến cùng.
Sau tháng đầu vật lộn sau sinh, mình thoải mái hơn trong việc san sẻ mọi việc với chồng và với mẹ. Cả nhà dần tìm ra nhịp sinh hoạt mới. Trộm vía, giờ đây cả nhà đã quen hơn với nhau. Cùng nhau lớn lên mỗi ngày. Mình cũng có thời gian chăm sóc bản thân hơn, bắt đầu đưa em bé trở lại với những thói quen của ba mẹ trước kia, như đi cà phê hay ăn dimsum. Khi người mẹ vui hơn, việc chăm con cũng nhẹ nhàng hơn. Cả nhà cùng vui, cùng khỏe.
Nhìn lại, Hà của đầu năm 2025 và cuối năm 2025 không còn giống nhau lắm. Ít gồng hơn, ít cố chứng minh hơn, và tin vào nhịp sống của mình nhiều hơn. Mình không còn đo giá trị của một ngày sống bằng số giờ làm việc hay mức độ bận rộn. Mà bằng cảm giác bình yên khi đặt lưng xuống ngủ mỗi tối, biết rằng hôm nay mình đã sống trọn vẹn với những điều thật sự quan trọng.
Chỉ cần vậy thôi, là đủ.